Gõ Cửa Trái Tim
Gõ cửa trái tim vai em được vào
dù tình xót xa chung thân tuyệt đào
ngủ vùi với chiêm bao nổi niềm mắt xanh xao
nhưng em vẩn ngóng tim anh mở cửa.
Gỏ cửa trái tim, sao em hững hờ
ngõ hồn tái tê năm canh thẩn thờ,
nghẹn lòng mắt giăng tơ để một mối bơ vơ
khi không anh nhốt em trong đợi chờ .
Ôi ! cửa tim em bằng vàng
nên tiếng kêu nghe bè bàng
để anh gõ cửa miên man
mà em không chút hỏi han,
anh buồn lang thang .
Gõ cửa trái tim nghe xa nghìn trùng,
đèn mờ hắt hiu cô đơn tận cùng,
đàn lở phím sai cung,
tình này cũng mông lung,
tim em ai khóa để anh lạnh lùng
Sương lạnh chiều đông
Chiều xưa phai nắng dấu mòn đưa lối
Soi bóng chung đôi mà hóa chia phôi
Sương lạnh chiều đông vương tiếng thở
Của người nguyện đợi chờ nghẹn ngào giờ tiễn đưa.
Chợt thấy lòng như rớt giữa hư vô
Ðưa tiễn nhau đi ngại những đêm mưa
Ðêm chập chờn buông lên giấc mộng
Em vẫn thường gặp anh như lúc xưa nơi sân trường.
[ĐK:]
Anh lên đường trăm hướng, em ở lại sầu thương
Buốt giá câu thơ những lúc đêm mờ
Ướp cánh hoa xưa vẫn nhớ hương chờ
Mà đắm trong nghẹn ngào.
Mười năm mơ kết mây thành hoa trắng
Mây vỡ hoa tan tàn giấc mơ hoa
Anh hãy về đây đêm giá lạnh
Vẫn nghe nồng hơi ấm của tâm hồn tròn mơ.
- Mùa Xuân Đó Có Em – Đan Nguyên
- Sầu Lẻ Bóng
- Sương Lạnh Chiều Đông
- Huế và Em
- Giàn Thiên Lý
- Giọng ca dĩ vãng
- Chuyến tàu hoàng hôn
- Ai nhớ chăng ai
- Xót Xa
- Gõ cửa trái tim
- Tình Bọt Nước
- Chuyện Tình không suy tư
- Vùng Lá Me Bay
- Nụ Cười Không Vui
- Không Cảm Xúc
- Sống chết có nhau
Tình Bọt Nước
Một chiều tôi tìm đến thăm, em ngày cuối hạ
Đường hôm nay thấy lạ từ ngoài ngõ …vào nhà
Ngỡ ngàng khi hoa lá đang nhau kết thành hai chữ vu quy.
Thiệp hồng em vừa mới trao tay giờ đã muộn
Buồn thương đau gối chọn vào đời để mà buồn,
Lời nguyền xưa em nói yêu tôi đá vàng không hề phai
ĐK:
Thôi ..thôi …hết rồi, hết rồi người đã xa tôi
Bao kỷ niệm ray rứt triền miên, năm năm âm thầm nuôi nấng tình yêu muộn phiền.
Cuộc tình như bọt nước trôi, tan hợp bất ngờ, người ra đi hững hờ khì mình lỡ hẹn thề
Rượu tình yêu nâng chén ly bôi uống cạn cho sầu vơi.
Chuyện Tình Không Suy Tư
Tình yêu mới vừa hôm qua mà nay mắt trông mắt cay
Lệ nhòa tan nguồn tin yêu, lệ nhòa trôi cơn mê đầy
Người yêu giờ xa xôi lắm cướp mất hương yêu
Em khóc cho ai đêm nay ai khóc cho em ngày mai
Người yêu khóc tình ngu si lệ khô đắm môi tím mi
Lệ tràn trôi tình yêu anh lệ tràn suy tư mang về
Người yêu gầy xanh xao quá đánh mất thương đau
Em khóc cho ai đêm nay ai khóc cho em ngày mai
Thôi em về thôi em về
Dù anh hay vô tình Vì em, em còn suy tư
Xa anh rồi, xa anh rồi còn đâu còn đâu nữa
Tìm đâu mắt môi người yêu
Tình yêu sao còn suy tư
Người đi đã vui chốn xa
Người tình xa tầm tay em
Người tình xa em đi rồi
Người ơi còn thương chi nữa
Giết chết thơ ngây
Em khóc cho em đêm nay
Ai khóc cho em ngày mai
Nụ Cười Không Vui
Từ ngày mình xa rời nhau, thì anh đã cố giấu,
những nỗi đau thật sâu trong trái tim của mình.
Nếu ai hỏi lý do hai chúng ta chia lìa,
thì anh nói do anh không tốt thôi mà.
Dù người ra đi là em người thay đổi cũng là em,
Đã xé tan lòng anh em bước đi vô tình,
Vẫn không để thế gian than trách nhau nửa lời
Nên anh nói do anh không tốt người ơi.
Ngày người ra đi anh nuốt nước mắt chảy ngược vào tim
Để em quay lưng theo ai em sẽ thấy nhẹ lòng.
Nụ cười anh trên môi chúc em ngày mai hạnh phúc
Mà trái tim anh nuốt nước mắt âm thầm.
Mọi người xung quanh đâu biết cứ tưởng anh cười là vui
Có ai đâu hay tim anh tan nát suốt cuộc đời
Bởi vì anh yêu em đến nay tình yêu vãn thế
Nên vắng em mãi mãi anh cười không vui..
Duyên Phận
Phận là con gái, chưa một lần yêu ai
Nhìn về tương lai mà thấy như sông rộng đường dài
Cảnh nhà neo đơn, bầy em chưa lớn trĩu đôi vai gánh nhọc nhằn
Thầy mẹ thương em nhờ tìm người se duyên
Lòng cầu mong em đậu bến cho yên một bóng thuyền
Lứa đôi tình duyên còn chưa lưu luyến
Sợ người ta đến em khóc sau bao lời khuyên
Chưa yêu lần nào biết ra làm sao
Biết trong tình yêu như thế nào
Sông sâu là bao nào đo được đâu
Lòng người ta ai biết có dài lâu
Qua bao thời gian sống trong bình an
Lỡ yêu người ta gieo trái ngang
Nông sâu tùy sông làm sao mà trông
Chưa đỗ bến biết nơi nào đục trong
Rồi người ta đến theo họ hàng đôi bên
Một ngày nên duyên một bước em nên người vợ hiền
Bỏ lại sau lưng bầy em ngơ ngác đứng trông theo mắt đượm buồn
Thầy mẹ vui hơn mà lệ tràn rưng rưng
Dặn dò con yêu phải sống theo gia đạo bên chồng
Bước qua dòng sông hỏi từng con sóng
Đời người con gái không muốn yêu ai được không?
Đường Tím Bằng Lăng
Cỏ Úa
Đoạn Tuyệt
Leave a Reply